Học tập

CHUYỆN TÌNH BỂN SÔNG NHỊ

CHUYỆN TÌNH BỂN SÔNG NHỊ

Trong thời gian theo học ở trường của một lão

nho bên kia Nhị Hà (sông Hồng ngày nay), chàng trai thường gọi là cậu Chiêu Bảy, con trai quan Xuân quận công Nguyễn Nghiễm ở phường Bích Câu, thường phải đi nhờ chiếc đò của một cô thôn nữ. Cô gái có thân hình cân đối, mắt sáng, má hồng, tóc huyền phất phơ trước gió, bằng dáng điệu nhịp nhàng khua chèo trên sóng, đã làm cậu Chiêu Bảy ngây ngất, có những điều ngại ngùng chưa tiện nói ra. Dò hỏi mãi cậu mới biết tên cô gái là Đỗ Thị Nhợt.

>>Luyện thi Violympic lớp 7:Xem tại đây

>>Các tin tức khác:Xem tại đây

 

Lâu dần, cô lái đò cũng quen mặt chàng thư sinh, và những cảm tình của đôi bên lộ ra qua ánh mắt, tiếng chào, cho đến một buổi trưa, cô gái ra muộn, cậu Chiêu Bảy nhân lúc vắng khách, liền đọc cho cô nghe mấy câu ứng tác của mình:

“Ai ơi chèo chống tôi sang Kẻo thời trưa trật, lỡ làng tôi ra Còn nhiều qua lại, lại qua Giúp cho nhau nữa để mà…

Câu thứ tư cậu bỏ lửng ở chữ thứ sáu không đọc nữa, làm cô lái đò đang chăm chú nghe thấy hẫng liền hỏi:

  • Cậu Chiêu đọc thiếu rồi, sao không đọc nốt đi?

Chiêu Bảy tần ngần, khẽ nói:

  • Còn hai chữ nữa, nhưng phải do cô nghĩ, chứ tôi chưa dám đọc.

Cô gái bỗng ửng hồng đôi má, cầm mái chèo lên, vừa khua, vừa nói vối giọng ngượng ngùng:

  • Có gì mà phải nghĩ, cậu cứ đọc là:

“Giúp cho nhau nữa để mà quen nhau”.

Chàng trai bồi hồi, ngơ ngẩn. Chàng hỏi lại, giọng cũng ngượng ngùng:

  • Chỉ mói được “quen” thôi à?

Ba tuần trăng đi qua, một hôm đột nhiên cô Đỗ Thị Nhợt chủ động nhắc lại vói chàng Chiêu Hổ. Trên sông lúc này chỉ có một con thuyền vối hai người. Cô thì thầm:

  • Cậu Chiêu ạ! Em thấy có thể đổi chữ “quen” thành chữ khác được rồi đấy!

Được lòi như mở tấm lòng, Chiêu Bảy khấp khởi:

  • Cám ơn cô! Cô còn nhó thì ngâm lại đi. Tôi sẽ làm tiếp đoạn nữa.

Trong niềm e ấp, cô gái ngừng chèo để cho chiếc thuyên tự trôi theo dòng nưốc. Cô đọc lại mấy câu thơ của Chiêu Bảy mà cô đã nhập tâm, đến câu cuối, cô e lệ nhìn chàng trai, chan chứa tình cảm:

  • “Giúp cho nhau nữa để mà… thương nhau”.

Chiêu Bảy vô cùng cảm động và sung sướng. Chàng đọc tiếp những tứ thơ vừa vụt đến:

  • “Quen nhau rày đã nên thương Cùng nhau se mối tơ vường chữ tình Người xinh xinh, cảnh xinh xinh Trên trời, dưới nước, giữa mình với ta”.

Mối tình của họ bắt đầu gắn bó. Hai người cùng nhau hứa hẹn, hy vọng tới một ngày hạnh phúc lâu dài. Nhưng bối cảnh lúc đó, làm sao mà thực hiện được. Một công tử con quan Quận công nếu lấy một cô lái đò làm vợ thì còn đâu là ”môn đăng hộ đối”! Chuyện tình của đôi trẻ đến tai quan Thị lang Nguyễn Khản (con trưởng của Nguyễn Nghiễm, anh của Chiêu Bảy, đang là chủ gia đình sau khi Xuân Quận công mất), Chiêu Bảy liền bị nhiều lời trách cứ. Sau đó ông anh Nguyễn Khản đã gửi Chiêu Bảy xuống học dưới trấn Sơn Nam. về phía cô lái đò, bố mẹ cô cũng bị chức dịch trong làng hạch sách là không biết dạy dỗ con gái, dám để cho nó “chơi trèo”, chòng ghẹo con nhà quan! Đò ngang thay ngươi khác chở, và từ đó hai người không còn được gặp nhau nữa. Chiêu Hổ đau đớn ghi lại một môi hận tình:

”Yêu nhau những muốn gần nhau Bể sâu trăm trượng, tình sâu gấp mười Vì đâu cách trở đôi nơi Bến này còn đó, nào người năm xưa Tên thật của chàng trai Chiêu Bảy ấy chính là Nguyễn Du, tác giả Truyện Kiều nổi tiếng sau này. Bến

sông có con đò liên quan đến thiên tình sử trên đây bây giờ không còn nữa, nó đã bị bồi đắp. Ngày nay nó thuộc đoạn phía bắc đường Cầu Gỗ, Hoàn Kiếm, Hà Nội. Thời nhà Lê, chỗ này còn có ao Hàng Đào thông với hồ Hoàn Kiếm rồi tiếp với một con ngòi thông ra sông Cái (Nhị Hà). Từ phường Bích Câu, muốn sang bên kia sông phải đi qua một chiếc cầu gỗ bắc qua ngòi mới ra bến đò. Cái tên Cầu Gỗ còn lại cho đến ngày nay là thế.

Chuyện bến sông, con đò lại gắn với Nguyễn Du một lần nữa, nhưng bến đò ấy lại ở quê ông – Hà lình.

Một buổi chiều nọ, Nguyễn Du từ đất Nghi Xuân quê mình, khăn gói sang Trường Lưu để hát phường vải. Trường Lưu là quê hương của dòng họ Nguyễn Huy, thông gia với họ Nguyễn ở Tiên Điền. Các ông Nguyễn Huy Quýnh, Nguyễn Huy Hổ… vẫn đón danh sĩ Nghi Xuân sang vui chuyện thơ văn và tham gia hát ví với phường vải làng mình. Từ Tiên Điền sang đó, phải đi qua nhiều làng, cho đến Quả Phẩm rẽ theo hướng tây mà qua đò Cài.

Chiều hôm ấy, vừa tới đò Cài thì trời bỗng nổi cơn giông. Đò ở bờ bên kia, người lái đò đã tránh mưa về nghỉ từ lúc nào chẳng rõ. Trời sắp tối, Nguyễn Du tần ngần đứng bên một bụi cây ven bờ sông mà chưa biết nên về hay đi tiếp. Quay về cũng dở vì sẽ gặp mưa ở Bãi Vọt đồng không mông quạnh. Sang sông thì chẳng có đò. Bờ sông bên này cũng không có một mái nhà nào cả, chàng thi sĩ cứ đứng ngẩn ngơ, lo lắng.

Rất may, việc Nguyễn Du thường xuyên đi lại bến đò Cài lâu nay đã được nhiều người biết đến. Cứ thấy bóng dáng chàng nho sĩ thơ thẩn từ xa là người ta đã nhận ra ngay. Có lẽ lúc ấy, từ bò bên kia cô lái đò đã nhác thấy nhà thơ. Bỗng nhiên, một câu hát trong trẻo du dương vang lên từ lũy tre bò tây, lan rộng trong không gian, vọng vào tai nhà thi sĩ:

“Sóng to, thuyền bé khó sang Thiếp nguyền thiên địa giúp chàng một phen”.

Giọng hát vừa dứt, con đò đã được sang ngang. Cô gái vối dáng điệu mảnh mai, nắm vững tay chèo lưốt mạnh trên sông, nhanh chóng vượt qua gió nước để cho đò cập bến. Không thây ai kể lại câu chuyện tạ ơn của nhà thơ đổì với cô lái đò, chỉ biết chắc rằng đêm ấy, thi sĩ Nguyễn Du không vắng mặt trong đám hát phường vải Trường Lưu.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *