Dặc điểm nền văn minh Hy Lạp.

Dặc điểm nền văn minh Hy Lạp.

Dặc điểm nền văn minh Hy Lạp.

Trong các dân tộc sống ở thế giới cổ đại, dân tộc có nền vàn hóa minh họa rõ nhất tinh thần cùa người phương Tây là ngưòi Hellenic hay Hy Lạp. Trong số các dân tộc này, không có dân tộc nào hết lòng với tự do hay có niềm tin vào tinh cao thượng trong thành tựu của nhân loại như thế. Người Hy Lạp ca ngợi con người như một sinh vật qưan trọng nhất của vũ trụ và không chịu phục từng sự sai khiến của các thầy tư, bạo chúa hay thậm chí khiêm nhường trước thần thánh ciía mình. Thái độ cùa họ về cơ bản là thái độ thế tục, theo chủ nghĩa duy lý, họ tôn vinh tinh thần tự do tim kiếm và dặt kiên thức lên trên niềm tin. Chinh vì những lý do này nên hạ đã dưa văn hóa lên đến giai đoạn cao nhất mà người ta cho là thế giới cổ đại đã dạt được. Nhưng người Hy Lạp không bắt đầư mà không có nền tảng. Điều cần nhớ ]à họ đạt được những thành tựư như thê dựa trên nền tảng của một sô dân tộc phương Đông. Nguyên lý cơ bán trong triết học và khoa học của họ đã được người Ai Cập chuẩn bị. Bảng chữ cái Hy Lạp có nguồn gốc từ Phoenicia. Và có lẽ trong một chừng mực nào đó, sự nhận thức về cái đẹp và tự do của người Hy Lạp Là do ảnh hưởng từ Aegca.

Thời kỳ Homer

Nền tảng văn minh Hy Lạp. Để hiểu dược sự phát triển của nền văn minh Hy Lạp, chúng ta cần phải điểm lại giai đoạn đầu tiên trong lịch sử Hy Lạp, Thời kỳ Homer, kéo dài từ khoảng 1200 đến 800 năm TCN. Đất nước Hy Lạp được hình thành vào thời diểm ấy, và đặt nền tảng phát triển chính trị, xã hội cho các thê kỷ tiếp theo sau. Không phải tất cả vinh quang của người Hy Lạp đều có từ thời kỳ Homer, nhưng thật ra một sô các thể chê và quan điếm điển hình nhất của người Hy Lạp buổi ban đầu đều là những sửa đổi, bổ sung hỉnh thức đã có từ thời xa xưa.

Nguồn gốc chủng tộc Hy Lạp. Có lẽ quê hương của người Hy Lạp là một nơi nào đó trong thung.lũng sông Danube. Khi họ bắt đầu di cư đến bán đảo Hy Lạp khoảng 2000 năm TCN, dưỡng như có sự pha trộn giữa các thành phần Alpine và Nordic, chủ yếu là thành phẳn Nordic. Sau này họ hòa trộn với các cư dàn bản địa Địa Trung Hải dă sống ớ Hy Lạp, nhâ’t là ở các phần phía nam và trên các đảo trong biển Aegea. Vì thế thật vô lý khi cô dưa ra lời giải thích về thiên tài Hy Lạp trên cơ sở chủng tộc thuần chủng, vì thật ra không ai biết sự pha trộn chủ yếu nào sau cùng là sự pha trộn chính. Ngoài ra, có thế nói rằng người Hy Lạp là một chủng tộc hỗn hợp, nói ngôn ngữ Ân-Âu.

Những đợt dì cư đầu tiên. Năm 1200 TCN người Hy Lạp sống ở hầu hết các phần phía bắc bán đảo và một vài nơi nằm rải rác dọc theo bờ biển. Lúc đầu, họ thâm nhập từ từ, mang gìa súc theo cùng, và định cư ở các vùng dân cư thưa thớt. Phần lớn trong số di dân đầu tiên này thuộc về một nhóm mà sau này người ta gọi là người Ionian. Bộ phận khác, người Achaean, đi xa hơn về phía nam, chiếm Mycenae và thành Troy, sau cùng thông trị cả đảo Crete. Ngay sau nàm 1200 TCN, mở dầư cho những cuộc xâm chiếm quy mò của ngLíời Dorian, và đạt đỉnh điếm khoảng 2 thê kỷ saư đó. Một sô người Dorian định cư ở miền trung Hy Lạp, nhưng hầu hết đều tiến ra phía biến, chiếm các phần phía đông Peloponnesus và các đảo phía nam biển Aegea. Khoảng 1000 năm TCN họ chiếm Knossos, trung tâm chính ciía nền văn minh Minoan trên đảo Crete.

Đặc điểm nguyên thủy trong văn hóa Homer. Cho dù người Achaean, Ionian, hay Dorian, tất cả những người Hy Lạp trong Thời kỳ Homer về cơ bản có cùng văn hóa đi nữa, nhưng văn hóa này tương dối mang tính nguyên thủy. Cho đến thế kỷ cuối cùng của giai đoạn này người ta mới có kiên thức đại cương về chữ viết. Mặc dù có nhiều chứng cứ cho thấy người Achaean có một hệ thống chữ viết vào đầu những năm 1200 TCN, nhưng trường hợp của họ là ngoại lệ. Vì thế chúng ta phải hình dung người Hy Lạp trong thời kỳ Homer là một dàn tộc tiền văn tự trong toàn bộ giai đoạn lịch sử cửa minh, với những thành tựu tri thức không gì ngoài sự phát triển các bài dân ca, ballad, và sứ thi ngắn, được các ca sỹ hát rong ngân nga, tô điểm, khi họ lang thang từ làng này sang làng khác. Phần lớn số tư liệu này sau cùng được thêu dệt thành một sử thi lớn với một hay nhiều trường ea, và dưọc thể hiện bằng chữ viết vào thế kỷ 9 TCN. Mặc dù không phải tát cả các trường ca trong giai đoạn này đều được lưu truyền đến tận thời chúng ta, hai trưòng ca quan trọng nhát, trường ca ỉliad và Odysscy, cho chúng ta biết kho thông tin phong phú nhất về quan điểm và tập quán trong thời kỳ Homer.