Tin vỉa hè

KHÔNG DƯNG KẺ BẤT TRUNG, BẤT HIẾU

KHÔNG DƯNG KẺ BẤT TRUNG, BẤT HIẾU

VÀO THỜI ĐẠI ĐÔNG CHU ở TRUNG HOA, NÁM 608 TRƯỚC

 

công nguyên, vua nưóc cử là Kỷ Công (tức Chu Kỷ) có hai người con trai là thê tử Bộc và Quý Đà.. Vì yêu quý Quý Đà hơn nên Kỷ Công đã truất ngôi thế tử của Bộc.

>>Luyện thi Violympic lớp 7:Xem tại đây

 

Sau đó nhân trong nước có loạn, dân chúng chông lại vua, Bộc đã lợi dụng cơ hội để móc nối với họ để sát hại vua cha. Không những thế, Bộc còn ăn trộm bảo ngọc trôn sang nưốc Lỗ dâng lên cho vua Lỗ Tuyên Công. Vua Lỗ phong cho Bộc một ấp và hạ lệnh rằng: “Nội nhật hôm nay, phải giao ấp ngay!”.

>>Các tin tức khác:Xem tại đây

Quan đại thần nước Lỗ là Quý Văn Tử (tức là Quý Tôn Hàng Phủ) – ngưòi cầm quyền bính trong triều – đã không tuân theo lệnh vua mà còn bảo quan tư khấu trục xuất Bộc ra khỏi nước Lỗ vói huấn lệnh: “Nội nhật hôm nay, phải đuổi ra ngay”.

Vua Lỗ Tuyên Công lấy làm lạ, hỏi cớ sao lại đuổi Bộc. Quý Văn Tử bảo quan thái sử tên là Khắc tâu bày:

  • Quan đại phu triều trước là Tang Văn Trọng dạy Hàng Phủ (Quý Văn Tử) biết thờ vua. Hàng Phủ vâng theo, không dám sai phạm. Ngài còn dạy rằng: “Thấy kẻ có lễ cùng vua thì kính thò như con hiếu, thồ phụng cha mẹ, gặp kẻ vô lễ vối vua thì phải trừ giết như chim ưng đuổi chim sẻ vậy!”. Tiên quân của nưốc Lỗ ta (Chu Công) khi quy định lễ của nhà Chu có dạy: “Phép tắc xét ngưòi mà xem đức. Đức dùng để đoán hành động; hành động dùng để đo công; công thành dùng để nuôi dân”. Rồi định ra luật như sau: “Kẻ nào phá hủy phép ấy là tặc. Che chở cho tặc là tàng. Trộm của người là đạo, trộm khí dụng là gian, tàng trữ và chia của là đại hung đức. Đốì với bọn ấy phải có hình phạt trừng trị không thể tha thứ”, nên trong quyển ghi chín hình luật (của Chu Công) không bỏ sót. Nay, nhò Hàng Phủ biết tra xét việc của tên Bộc nước Cử là phi pháp. Vả chăng: hiếu, đễ, trung, tín là đức tốt. Còn đạo, tặc, tàng, gian là nết xấu. Xét thấy tên Bộc, về hiếu với trung là kẻ thí chúa và giết cha, về tín là kẻ trộm vàng ngọc, vậy tức là “đạo” và “tặc”! Còn bảo vật kia là gian khí. Nếu vì mê lợi, hay ham của mà chiếm giữ tức là tàng trữ, theo phép của Chu Công đó là hung đức. Như vậy, lấy gì làm pháp độ cho dân? Dân không được gương tốt để soi sẽ có được một điều lành, rồi hành động toàn ở trong hung đức cả! Chính vì lẽ đó, cần phải trục xuất ngay tên Bộc của nước Cử ra khỏi nưóc ta.

Lỗ Tuyên Công nghe lời tâu bày rất hài lòng, chuẩn tấu lệnh cho tên Bộc ngay ngày hôm đó phải ra khỏi nước Lỗ, không được phép trì hoãn.

Lời bàn: Tên Bộc nước cử đã thí vua, giết cha, ăn trộm bảo vật, vậy mà Tuyên Công muốn thâu nạp lại còn muôn phong chức tước. Thấy thế, các đại thần can gián là rất phải lẽ. Quý Văn Tử mượn danh trừ một tên hung ác, đổi mệnh lệnh của vua, sai quan tư khấu trục xuất tên Bộc ra khỏi nước. Quý Văn Tử quả là một con người khẳng khái, dũng cảm. Thê mối biết từ đòi xưa đã không có đất dung thân cho những kẻ bất trung, bất hiếu!