Học tập

Luyện thi violympic toán 4 – Thân mẫu Lý Thế Dân

Luyện thi violympic toán 4 – Thân mẫu Lý Thế Dân

Thân mẫu Lý Thế Dân là Đậu Thị đã sốm qua đòi trưốc khi Lý Uyên xưng đế, Lý Thê Dân rất mực thương yêu mẫu thân.

>Luyện thi violympic toán 4

Những lúc tham dự yến tiệc trong cung, thấy phụ thân vui vầy cùng các tân phi, bất giác nghĩ tối mẫu thân không may mất sốm, không được hưởng vinh hoa phú quý, lòng thấy đau buồn, nưóc mắt thấm ướt vạt áo.

>>Học toán 12 online

Cao Tổ thấy vậy không vui. Các phi tần lại hùa nhau nói xấu Thế Dân: “Bây giò thiên hạ đã là của Đại Đường, bệ hạ tuổi tác đã cao, nên cùng chúng thiếp tận hưỏng thú vui, vậy mà lần nào Tần Vương cũng ngồi khóc một mình, chắc hận tụi thiếp lắm, sau này bệ hạ trăm tuổi, bọn thiếp chắc không có chỗ dung thân”, lại còn khóc mà rằng: “Hoàng Thái tử nhân hiếu, nếu bệ hạ phó thác bọn thiếp cho Thái tử, bọn thịếp mối được yên thân”. Cao Tổ nghe nói vậy thấy mủi lòng, từ đó ngày càng xa lánh Tần Vương, mà thân thiết với Kiến Thành, Nguyên Cát, không có ý phê Thái tử nữa.

Sự thay đổi thái độ của Cao Tổ, khiến Nguyên Cát cảm thấy thòi cơ ra tay đã đến. Năm Vũ Đức thứ bảy (năm 624) Nguyên Cát khuyên Kiến Thành phế Tần Vương, còn nói:

  • Tôi sẽ giúp huynh trưởng ra tay trừ Tần Vương.

Một hôm Kiến Thành, Thê Dân theo Cao Tổ đến Nguyên Cát phủ. Nguyên Cát bố trí dũng sĩ ở tẩm thất, định giết Thê Dân. Kiến Thành nhân hậu, không đang tâm nhìn huynh đệ tương tàn, lại sợ làm kinh động đến phụ hoàng, liên ngăn cản Nguyên Cát. Nguyên Cát tức giận, nói:

  • Tôi làm thế không phải vì tôi mà hoàn toàn vì huynh.

Sau sự việc đó, Nguyên Cát nhiều lần thuyết phục Kiến Thành, nói rõ nguyên do phế Thế Dân. Cuối cùng Kiến Thành đồng ý. Thê là chiêu mộ hơn hai nghìn võ sĩ làm vệ sĩ trong Đông cung. Cao Tổ biết tin không khỏi sinh nghi, trong lòng rất mực không vui.

Tháng 6 năm đó, Đưòng Cao Tổ đến Ly cung tránh nắng, lệnh cho Thế Dân, Nguyên Cát làm tùy tùng. Kiến Thành lưu lại trấn thủ Trường An. Kiến Thành, Nguyên Cát vạch sẵn kế hoạch nhân dịp này ra tay, trừ Thế Dân ở Ly cung, nói rằng “An nguy chính là ở lúc này”. Kiến Thành phái tâm phúc chí tín trấn thủ Ly cung yêu cầu xuất binh tương trợ. Người này sỢ họa vào thân, liền báo cho Cao Tổ: “Thái tử kết giao với người ngoài, định khởi binh giết Tần Vương, cướp hoàng vị”. Cao Tổ tức giận, ngay tức thì triệu Kiến Thành đến Ly cung. Kiến Thành thấy phụ hoàng đột nhiên triệu kiến, đoán việc bại lộ, lo sợ vạn phần, không biết tính sao. Thuộc hạ có kẻ khuyên khỏi binh ở Trường An, nhanh chóng cướp ngôi báu. Có người khuyên tự giác nhận tội. Kiến Thành phân vân, cuối cùng không dám làm phản mà đến Ly cung nhận tội. Cao Tổ cho bắt giam Kiến Thành, triệu Thê Dân thương nghị “Trẫm không thể tuyệt tình như Tuỳ Văn Đế, định phong Kiến Thành là Thục Vương, lập con làm Thái tử”. Thế Dân hoàn toàn tuân theo quyết định của phụ hoàng. Nguyên Cát cùng tân phi nghe nói Cao Tổ định phế Thái tử, đua nhau can gián. Cao Tổ rốt cuộc thay đổi ý định, chỉ triệu Kiến Thành, quở trách huynh đệ ruột thịt sao không thể hoà thuận, rồi thả về Đông cung. Chuyện phế lập Thái tử không nhắc đến nữa.

Tháng 7, quân Đột Quyết lại xuất binh quấy nhiễu, có đạo thần hiến kế: “Sở dĩ Đột Quyết liên tục quấy nhiễu là do tiền bạc, mỹ nữ còn lưu ỏ Trường An, nay ta đốt Trường An, di đô đến nơi khác, nghịch tặc tất tự giải tán”. Cao Tổ nghe có lý, lập tức phái người đến Nam Dụ Tần Lĩnh chọn nơi định tân đô. Kiến Thành, Nguyên Cát, Te tướng Bùi Tịch đều tán thành di đô. Các Te tướng, đại thần khác đều không tán thành, nhưng không dám can gián. Duy chỉ có Thế Dân ra sức ngăn can, nói:

  • Hán tướng Hoắc Khứ lo diệt Hung Nô mà sinh bệnh, nhi thần thân là Tần Vương sao dám để quân Đột Quyết hoành hành. Xin cho thần vài năm, thề quyết đánh bại Đột quân, nhược bằng, không thành, nghị bàn dài đô cũng chưa muộn.

Quần thần đều phụ họa Cao Tổ nghe theo sách lược của Thê Dân. Cao Tổ đành gác lại ý định di đô. Kiến Thành, Nguyên Cát cùng các tân phi lại gièm pha Thê Dân, nói:

  • Tần Vương miệng nói ngự địch, kỳ thực muốn nắm binh quyền hòng cưốp Đê vị.

Cao Tổ nghe vậy cũng có phần suy nghĩ, cân nhắc.

Lúc đó, Cao Tổ dẫn ba con đi săn ở Thành Nam, lệnh cho cả ba thi tài cưỡi ngựa, bắn cung. Kiến Thành có một con ngựa quý, giống Tây Vực, tính hung bạo, thường hất ngã kỵ sĩ. Kiến Thành muốn hại Thê Dân, nên khuyên Thế Dân cưỡi con ngựa đó. Thế Dân cũng không từ chối, điềm nhiên lên ngựa, phóng nưốc đại, mấy lần bị hất ngã, nhưng không việc gì. Thê Dân nói vối tùy tùng:

  • Thái tử muốn mượn ngựa để giết ta. Nhưng sinh tử hữu mệnh, để xem làm gì được ta?

Có người mách lại vối Kiến Thành. Cuối buổi săn, Kiến Thành xúi tân phi bẩm báo Cao Tổ:

  • Trong lúc đi săn Tần Vương nói vói thủ hạ: Ta có thiên mệnh, sau sẽ làm chủ thiên hạ, sao có thể chết được.

Cao Tổ rất tức giận, triệu cả ba con trai vào cung, quở trách Thê Dân:

  • Thiên tử tự có thiên mệnh, không phải cơ mưu mà có, sao nhà ngươi nóng vội muốn có?

Lý Thê Dân khấu đầu biện minh, thỉnh hoàng thượng phái tư pháp quan điều tra. Cao Tổ vẫn chưa nguôi giận. Đúng lúc ấy Đột quân lại xâm phạm, Cao Tổ tạm thòi tha cho Thế Dân, đoạn lệnh cho Thê Dân xuất binh ngự địch. Cao Tổ mỗi khi gặp cường địch thường phái Thê Dân dẫn quân đi dẹp. Sau sự việc trên, càng thêm nghi kỵ Thế Dân.

Kiến Thành, Nguyên Cát từng bước lấn tới. Nhưng Lý Thê Dân cũng không cam chịu, định lấy Lạc Dương làm cứ địa, liên lạc với hào kiệt, chí sĩ Hà Bắc, Sơn Đông để ứng biến. Tiếp đó phái đại tướng Trương Lượng dẫn hơn nghìn người đến Lạc Dương dùng tiền bạc, quảng giao vói hào kiệt các nơi. Nguyên Cát tấu báo vói Cao Tổ, nói Trương Lượng kết bè kết đảng, mưu phản. Cao Tổ thẩm tra Trương Lượng nhưng không lấy được khẩu cung, đành thả ra.

Hồi âm của Lý Thê Dân càng khiến Kiến Thành cảm thấy bất yên. Kiến Thành biết em trai là một người lợi hại, dưới trưống có nhiêu nhân tài, nếu không sớm trừ bỏ, tất sẽ gây họa vê sau. Thế là bày việc ở Đông cung, mòi Lý Thê Dân và nhiều người đến dự, sau đó sai ngưòi bí mật bỏ độc dược vào rượu. Trường Công chúa uống xong, thấy bụng đau dữ dội, liên tục thổ huyết. Thuộc hạ lập tức dìu về vương phủ cứu chữa, mới giữ được tính mạng. Cao Tổ biết anh em Thái tử thủy hỏa bất tương dung, đoán Kiến Thành ra tay, liền đến Tần phủ nói vối Thê Dân:

  • Ta thấy anh em các con đã khó dung hòa. Nếu càng ỏ kinh thành tất có tranh chấp. Chi bằng phái con đến Lạc Dương, trấn quản phía tây Đông Quan.

Điểu này trúng ý Lý Thế Dân, nên Thế Dân đồng ý ngay.

Lý Thế Dân lĩnh mệnh chuẩn bị xuất hành. Kiến Thành, Nguyên Cát lại bàn nhau: “Tần Vương nếu đến Lạc Dương, có đất đai binh giáp, càng khó không chế. Thà giữ lại Trường An còn dễ trừ bỏ”. Thuộc hạ lại bàn thêm: “Thủ hạ của Tần Vương nghe nói được đến Lạc Dương, tất thảy đều hò reo vui sưống. Khác nào thả hổ vê rừng, làm cho Thê Dân củng cô” thế lực, không lâu sau sẽ chống lại triều đình”. Một số quần thần là ngưòi của Thái tử cũng trần tấu với Cao Tổ mối nguy hại nếu để Thê Dân đến Lạc Dương, đồng thời khuyên Cao Tổ thu hồi lệnh, giữ Thế Dân ở lại Trường An. Nguyên Cát, Kiến Thành cùng phi tần hậu cung lại ngày đêm nói xấu Thê Dân. Lý Uyên dần dần tin Lý Thê Dân có ý mưu phản, cần trị tội. Nhiều đại thần can gián, nói: “Tần Vương có công với thiên hạ, hiện chưa rõ tội trạng. Nếu trị tội, e thiên hạ không phục”. Cao Tổ đành thôi, Nguyên Cát lại bàn xin giết Thế Dân, Cao Tổ chưa đồng ý.

Thuộc hạ ỏ Tần phủ thấy Cao Tổ nhiều lần nghe theo gian ý của Kiến Thành, Nguyên Cát, nên lấy làm lo lắng. Phòng Huyền Linh, Đỗ Như HỐI và Trưởng tôn Vô Kỵ họp bàn: “Thái tử Nguyên Cát muốn đẩy Tần Vương vào tử địa, huynh đệ đã thành oán cừu. Một khi phía kia đắc thế, không những Tần phủ bị hại mà cả giang sơn xã tắc cũng lâm nguy. Ta nên khuyên Tần Vương ra tay đại nghĩa diệt ác, để an nưốc nhà”. Ba ngưòi đồng thời đến gặp Thế Dân, khuyên nên trừ Kiến Thành, Nguyên Cát. Thế Dân do dự chưa quyết. Lúc đó người Đột Quyết lại tấn công thành trì. Kiến Thành tiến cử Nguyên Cát thay Thế Dân dẫn quân phạt Đột. Cao Tổ chuẩn tấu. Nguyên Cát lại thỉnh cầu chọn tinh binh của Tần phủ đi dẹp loạn. Một sử quan của Kiến Thành mật báo tin cho Tần Vương, nói: “Thái tử cùng Tề Vương định kế: Thái tử mời Tần Vương đến tông miếu cầu phước cho Tề Vương phạt Đột thắng lợi, cho vệ sĩ hành thích Tần Vương, xong việc, nói thác Tần Vương bị bệnh qua đời. Cao Tổ sẽ phó thác quốíc sự cho Thái tử. Thái tử sẽ giết chết toàn bộ binh sĩ của Tần phủ, vậy là xong mọi chuyện”. Lý Thê Dân triệu gấp ba thuộc hạ thân tín là Phòng, Đô, Trưởng Tôn để thương lượng, ai nấy đều khuyên Thê Dân ra tay trưóc. Thê Dân nói: “Cốt nhục tương tàn, đại ác xưa nay, ta nguyện để đối phương ra tay trước, mới đối phó để hợp lễ nghĩa”. Mọi người bàn vào: “Đợi đối phương ra tay, e thê lực chẳng còn”. Thế Dân cuôi cùng mới hạ quyết tâm.

Tháng 6 năm Vũ Đức thứ chín, Lý Thê Dân trong đêm dẫn binh mai phục ở Huyền Vũ Môn (bắc môn của Hoàng cung). Trời vừa sáng, Kiến Thành và Nguyên Cát vào cung lên triều, phục binh ra tay, hai người tháo chạy. Trong lúc truy đuổi Thê Dân bắn chết Kiến Thành, úy Trì Thiên giết chết Nguyên Cát. Tần quân đánh bạl tinh binh của Đông cung, Tề phủ. Cao Tổ Lý Uyên đang du thuyên trong cung thấy tiếng hò hét náo loạn, hết sức kinh ngạc. Lúc đó Lý Thê Dân phái úy Trì Thiên đứng ra hộ vệ. Cao Tổ thấy Trì Thiên khí giáp đầy mình, kinh ngạc hét to:

  • Bên ngoài xảy ra chuyện gì? Tại sao nhà ngươi vào đây?

Vệ Thiên nói:

  • Tần Vương thấy Thái tử và Nguyên Cát làm loạn, nên cử binh thảo phạt, sợ kinh động đến bệ hạ nên sai thần đến hô vê.

Cao Tổ quay sang nói với các quan đi cùng:

  • Ta không muôn nhìn anh em bọn chúng tương sát. Phải làm thế nào đây?

Có đại thần nói:

  • Tần Vương có công lớn, được lòng người. Kiến Thành, Nguyên Cát đã không có công trạng lại hợp mưu hại Tần Vương. Nay đều bị giết, nên lập Tần Vương làm Thái tử, lo liệu quốc sự, thiên hạ mới yên.

Cao Tổ gật đầu khen phải, chuyển giận thành vui, phái ngưòi triệu Tần Vương vào cung, an ủi một hồi, tức thì hạ chiếu lập Tần Vương làm Thái tử. Chính sự lớn nhỏ đều giao cho Tần Vương xử lý. Lý Thế Dân trên danh nghĩa Giám quốc Thái tử, hạ lệnh xử tội chết vối các con của Kiến Thành, Nguyên Cát, miễn xá cho binh sĩ thuộc hạ. Tháng 8 Cao Tổ truyền ngôi cho Lý Thế Dân. Lý Thế Dân trở thành Hoàng đế Đại Đưòng, tức Đường Thái Tông.

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *