Tấm gương

Tấm gương

DỀ BÀI

Tấm guơtỈỊị là người bạn chân thành suốt một đời mình, không bao giờ biết xu nịnh ai, dù đó là kẻ vương giả uy quyền hay giàu sang hãnh tiến. Dù gương có tan xương nát thịt thi vẫn cứ nguyên tắm lòng ngay thẳng trong sạch như từ lúc mẹ cha sinh ra nó… Có một gương mặt đẹp soi vào gương quả là hạnh phúc. Nhung hạnh phúc càng trọn vẹn hon nếu có một tâm hòn dẹp dể mỗi khỉ soi vào tắm gương lương tăm sâu thẳm mà lòng không hổ thẹn. Còn tấm gươnỊỉ bằng thuỷ tinh tráng bạc, nó vần là người bạn trung thực, chân thành, thẳng thắn, không hề nói dổi, cũng khống bao giờ biết nịnh hót hay độc ác với bất cứ ai. (Theo Hãng Sơn, Ư tôi, Ngữ văn 7, tập một, tr. 84 – 85, NXB GD, 2003)

Hãy nêu suy nghĩ về những vấn dề được dặt ra trong bài văn trên, t

BÀI LÀiYÌ

Có chăng irong phút giây thỉnh lặng nào cùa cuộc đùi, chúng ta tự hỏi, bấy lâu nay ta soi gương thật nhiều, điểm trang thật công phu, đá hao giờ tạ nghĩ đến chình nhũng tấm guưng soi quá đõi quen thuộc ấy đang động vai trò quyết định cho vè đẹp thanh Ihoál của ta. Guơng – người bạn khống quá xa lạ với bất kì ai trong chúng ta vói nét giản đon và tính chắt phần ánh trung thục vốn có. Nhung chẳng một giây ít ỏi nào ta nghĩ đến guưng để chiêm nghiệm những điều giàn dị từ cuộc sống qua nó cả. Vậy thì sao ta lại không dành một khoảng thòi gian để “tĩnh lặng”, để nghĩ vè thông điệp hay món quà tính thần ý nghĩa mà tấm gương mang lại cho chúng la .

Là gương đó, là mặt phẳng phản chiếu hình ảnh trung thực của tấl cả những gì sói vào. Nhung, nếu chỉ là gương với chừng ấy ý nghĩa đơn chuần thi sẽ không trỏ- thành một vấn đề để cbúng ta phải bàn cãi. Tấm gương, đó còn là nguừi bạn trung thực giúp con người sống chân thành, không giả dổi. Có nhiều người kiii soi gương cảm thấy khoan khoái, klioan khoái chẳng phải vì thấy mình đẹp, mà khoan khoái bừi lẽ biét rằng mình còn đang hiện hữu trong cuộc sống này, thế đã là điều hạnh phúc lắm! Lắm người soi gưang như một thói quen, soi gưcmg như một nhu cầu thẩm mĩ thiết yếu của cuộc sống… nhung không thiếu những người có soi guong một đài mà chưa bao giờ biết chính xác khuôn mặt thật của mình. Có mỉa mai không chứ? Rồi trách gương (lối trá không phản ánh đúng sự thật, dù sự thật vẫn đang sững SỪ irong gưcrng! Phải chăng gương dối trá hay lòng người quanh co? Phải chăng chính hải con người ấy dối trá, chc giấu sự thật, nên dù có soi mãi thì cứ thấy những hình ảnh khốc nhau? Là gương gạt người hay lòng người giả dối?

Mà cuộc sống đâu chí là chuyện đầu tóc với dáng vóc, nụ cưừi, cặp mắt với hàng mi qua chiếc gương soi. Ân sâu irong ánh mắt nụ cười ấy còn là cả một thế giới, một cuộc sống muôn màu. Muốn biét nhân cách ra sao thì cũng phải nhờ đến gnryng soi, mà chiéc guơng này chắc chắn phúc tạp hơn, tính tế hơn đó chính là chiếc “gương cuộc đòi”. Môi trường ta dang sống, bạn bè ta đang giao du,… tất cả đều là tắm gưcmg kì diệu phản ánh nhân cách chúng ta. Chiếc gương cuộc đài cho ta cái nhìn thật rộng trone từng mói quan hộ nhưng cũng cho ta cái nhìn thậi sâu trong nhân cách của mình. Gưorng soi thuỷ tinh phăn ánh trọn vẹn toàn bộ khuôn mặt con ngưòã, gương cuộc đời phàn ánh nhân cách con người. Vậy gưcrng gì sẽ phản ánh những giá trị thâm sâu ncri tâm hồn con người? Đó chính là tấm gương tâm hồn – một tấm gurnig đặc biệl, một tấm guang chỉ được nhìn thấy bôi đôi mắt của luxmg tâm, hay dó là tấm girmie luôn ngự trị trong lòng mỗi người.

Thật đáng hoài phí cho những tháng năm, nếu ta chỉ mải mê điểm trang vẻ ngoài để đẹp trong ánh mắt nguòi khác mà từ lãu quên di việc rèn giũa cho tâm hồn thêm đựp – một nét đẹp đúng nghĩa, một nét đựp thật trọn vẹn. Hăy soi lại tâm hồn mình, liệu rằng tâm hồn của mỗi nguời trong chúng (a đã đủ tốt, đủ đẹp đẽ thắp sáng cuộc lữ hành tran thế chưa?

Bàn chất của mọi nguởi là đều sở hữu một tâm hồn đẹp, thuần khiết. Thế nhưng vì đâu mà tâm hồn ấy bị vấy bẩn, trờ nên đcn tối, xấu xa? Lăm người bao biện cho điều đó, hụ đổ lỗi cho hoàn cảnh, môi trường sống quá khắc nghiệt. Vậy có dúng như thế? Là lòng người không vừng vàng, không (hể giữ cho tâm hồn trong sạch truớc những điều đen tối hay bải cuộc sống quá nhiều sự bon chen, cạm bẫy…? Đã bao giờ chúng ta nghĩ mình có thể sống Iiinr tấm gưong kia, ngay thẳng, trung thục, chẳng dối trá, chắng xu nịnh ai để những năm tháng ta đang sống không phải là sống hoài, sống phí, sống hổ thẹn? Lắm lúc, sự dối trá sẽ mang đến nguồn lợi lón. Nhưng hạn có nghĩ một người chỉ biết dối trá thì sẽ sống hét đòi với cái “mặt nạ” mà họ đang mang không? Nhu giáo sư Hwang Woo Suk, Đại học Quốc gia Seoul, Hàn Quốc. Ông ưử ncn nôi tiếng nhừ các công trình nghiên cứu về nhân bản ngưài. Nhung sau đỏ, các cuộc điều tra đã phát hiện ra rằng các nghiên cứu của ông Hwang đề không có thật. Ông đã nhận rất nhiều tiền của nước để nghiên cứu, nhưng lại đưa ra kết quả già mạo. Ông đâ nói dối cả thế giói. Đến đây, chác hẳn không ai trong chúng ta là không biét hậu quả xày ra với ông Hwang. Có đáng không khi ông đánh đổi niềm tin của mọi nguửi, danh dự của chính mình, thay vào đó là tiền của, là danh tiếng? Nhung cuối cùng thì sao, ông đã mất tất cả, mất lièn, mất danh dự, mất niềm tin… Ông có thể gột rửa cho sạch danh dự chính mình? Sao người ta không thể sống như chiếc gưong, như chính cái tấm lòng ngay thẳng trong sạch từ ỉúc cha mẹ sinh ra nó, dù lan xưtyng nát chịt vãn mãi vẹn nguyên?

Hãy dành một phút ngắn ngủi – một phút trọn vẹn trong cuộc sóng quá nhiều bận rộn để chiêm nghiệm về cuộc sống, về những bài học quý giá mà tấin girong kia mang lại. Đe những năm tháng ta đang sống không phải hô thẹn, hãy sống ngay thẳng, sống trung thực, chẳng bao giờ xu nịnh ai như người bạn gương trung thực. Bản thân tôi luôn tự nhủ mình như thế.